|
10- Bài Thơ Huế
Thương Huế lắm, Huế
rất nhiều thi sĩ
bởi vì răng lạ rứa nhỉ,
anh hè
phải chăng vì mưa ướt
đất lê thê
hay lá rụng trên vai buồn
tượng đá
Ừ Huế đó, con đường
vô Thượng Tứ
lá me xanh, hoa phượng đỏ, xoan
hồng
chân em nằm ngoan dưới lớp
quai nhung
anh khẽ gọi: ơi bàn chân công chúa
Ừ Huế đó, những chiều
anh đã hứa
tới thăm em, nhưng chẳng
chịu đúng giờ
anh biết rồi, có đợi mới
thương chơ
để anh được
đứng rình em thơ thẩn
Ừ Huế đó, yêu đương
là lẩn thẩn
viết thư tình trăm vạn
chữ vu vơ
không cầm tay không cả cái hôn hờ
chỉ ngó mắt, sợ e tình vẩn
đục
Ừ Huế đó, yêu thương là
quý trọng
tình cho nhau như nước lạnh
trong ly
từ buổi làm quen đến lúc chia
lìa
Ờ, tội quá, ôi, sao mà tội
thế
Em nhớ lắm, mắt anh màu hạt
dẻ
lúc nhìn lên có một nốt ruồi nâu
răng mà buồn, như thể
biết không lâu
anh vĩnh biệt. (mà thiệt là như
rứa)
Ừ Huế đó, người ta
đau đớn tựa
đoạn trường kia dây đã
thắt từng cơn
chẳng còn chi ngoài một chút tủi
hờn
khi nhắm mắt, bởi sống là
cơ cực
Cay cực lắm, mưa dầm chen gió
bấc
lụt trong tâm và lụt cả ngoài
trời
có mấy ngày mà Huế được
yên ngơi
bão thời thế cuốn trời long
đất lở
Huế không phải chỉ là thành
phố nhỏ
trong bốn bức tường, hay núi
Ngự sông Hương
Huế, theo tôi, là dải đất
miền Trung
đã hấp thụ chung nền Văn
hóa đó
Nền Văn hóa sản sinh nhiều thi
sĩ
biết làm răng định nghĩa
nớ, anh hè
chỉ biết là
dễ-thương-lắm-a-thê
một câu nói vạn đời sau
nhớ mãi
Là câu nói của người thơ
xứ Huế
thuở "bâng khuâng trời rộng
nhớ sông dài"¹
"một đêm nào mờ lạnh ánh
gương phai"2
"với hình ảnh của bạn
đời lao khổ"³
Ôi thương quá, "bàn tay ai bé
nhỏ
che mùa đông rét mướt"4 những
muộn phiền
gót sen hồng em, những bước
chân điên
đã dẫm nát hoa thơm thời
tuổi dại
Em nhớ lắm, em nhớ hoài nhớ
mãi
ôi! em thấy chảy dài trong máu ấy
Huế một ngày đứng dậy
rất hiên ngang
đó là khi Huế nổi giận,
bất bằng
Huế qua tôi, Huế rất là thăm
thẳm
Huế đa tình: nặng lắm
chữ yêu thương
Nguyễn Du xưa chỉ khóc một
Kiều nương
là biểu tượng của nòi tình
muôn thuở
1990
Chú thích: thơ của 1- Huy Cận; 2-
Thúc Tề; 3- Trụ Vũ; -4 Nhã Ca
|
Poem
on Hue -
CNA
Beloved Hue, Hue of many poets
why so many, do you know my dear
was it for the rain-soaked earth
or the leaves falling on sad stone shoulders
Yes, there lay Hue, the way to Thuong Tu
green tamarind leaves, red royal Poinciana and pink
lilac
my toes warm in velvet slippers
your soft call “oh, the princess’s feet”
That was Hue, the evenings you always promised
come to see me, but never on time
you must have known that I would wait
and you would watch from the behind the tree
Yes, that was Hue, where lovers were fools
writing words in thousands, meaningless
love was from afar, not even an air kiss
love was only for looks, lest it’s love degraded
Yes, that was Hue, where love meant respect
love given was plain water in the cup
from the very first moment to the last
love felt a heavy weight in our hearts
I well remember the brown birthmark
and the hazel of your eyes
how deeply sad as if you knew
of the final time when we said good-bye
Yes, that was Hue, city of wretches
born with the gut-wrenching-thread
yet with little self pity and a vague anger
- to live is to suffer - when they were dead
Life in the pouring rain, life in the northern wind
that cut in the heart as it did the air
hardly a day that Hue was fair
always in the eye of times’ storm
Hue not merely the small town surrounded by four walls
or just Hue of the famed River Huong and Mount Ngu
Hue to me was the central land that bound
and absorbed the civilization that was true
The culture that produced many poets
how could I put it, my dear
only aware of its extreme loveliness
strong-accented words sang forever in one’s head
Verses and poems by man from Hue
“large melancholic sky misses long river” ¹
“cold night mists reflect in the glass” 2
“and the sight of my wretched life-friend” ³
How I loved whom, “with her
tiny hands
keeping out cold winters”4 full of regrets
my heel of lotus-pink trampled by crazy footsteps
crushing the flowers of sweet innocence
And I would never forget
oh - that
feeling forever surging in my vein
that one day when Hue rose up
that one day saw Hue get angry
Hue to me was depth
Hue was for lovers, for love undo death
tears of Nguyen Du shed only for Kieu
she who was only born to love
1990
From a poem by ¹ Huy Can; 2 Thuc Te; ³ Tru
Vu; 4 Nha Ca
|