Chuyện Ngày Xưa

 

Tưởng niệm anh Phiên

người đă hy sinh đền nợ nước

trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

 

Tôi nhớ năm xưa

giữa bờ cát trắng

bên ḍng sông lặng

trên đường đi trải nắng vàng tươi

h́nh ảnh một người

vai mang ba-lô

chiếc mũ bạc màu che mái tóc

tấm thân cao in đậm giữa nền trời

 

Người đi trong nắng reo vui

mà sao tôi thấy ngậm ngùi bước chân

 

Người đến bên tôi

mắt nh́n lặng lẽ

má xạm phong trần

môi cười khô héo

"dặn ḍ em đôi lời tha thiết

rồi anh đi, em lại trở về

vai anh nặng nề

thù nhà nợ nước

mục đích đời anh

ngày nào đạt được

anh sẽ trở về bên mái nhà xưa

đợi chờ anh nhé, em thơ

ngày anh về dưới bóng cờ vinh quang

đoàn quân ca khúc khải hoàn"

 

Tôi nhớ năm xưa

một buổi chiều mưa

người đi trong lớp bụi mờ

người đi giữa tiếng reo ḥ địch quân

 

Anh tôi đă thành tù nhân

hai tay ṿng xích sắt

máu chảy ṛng đôi chân

 

Tôi ngồi bên song cửa

nghe tim đập rộn ràng

mắt mờ ngấn lệ che ngang

nh́n theo anh khuất chợ làng, thôn Niêm

 

Tiếng súng vang rền

tôi nghe tiếng thét vang lên giữa làng

"Việt Nam độc lập muôn năm"

rồi anh tôi chết. Thây tan dưới cờ

 

Xóm chiều đứng lặng, bơ vơ

ḷng tôi cũng chít khăn sô những ngày

 

1960

 

An Old Story - CNA

 

In memorial of brother Phien

who sacrificed for the country

in the struggle against the French

 

I recalled a past year

among the white sand

by the quiet brook

on the highway covered with fresh golden sun

the image of a man

a rucksack on his back

his faded-color hat

his tall body looming dark against the sky...

 

He walked in the acclaiming sun rays

Yet every step filled me with alarm and pity

 

He came by my side

looked with quiet eyes

his cheeks burnt by wind and dust

his smile on dried up lips

“A few earnest words to you dear

before I go, and you go back

My shoulders are heavy

debt for the nation and revenge for blood

The goals of my life

whenever achieved

I shall return to the old house

for me, young sister, please wait!

The day I return under the flags of glory

The army will sing a march of victory!”

 

I recalled a past year

a rainy afternoon

he went among the blear dust

he went among the enemies’ shouts

 

My brother was caught

two hands cuffed and chained

blood running down two legs...

 

I sat by the window grille

listening to my galloping heart

shading my tear-bleary eyes to look

at him dying at the Niem village’s meet

 

Shots rang aloud

I heard a shout amidst the village:

“Vietnam independent forever!”

then he died. His body mutilated under the flag

 

The afternoon in the still helpless hamlet

my heart has been wrapped in funeral cloth