|
4- Gởi Hồn Theo Sách |
|
|
|
|
|
Gởi hồn theo sách về Non
Nước nước mấy ngàn năm mấy
gấm hoa nước thơm trang sử thơm tình
đất nước vẫn ngàn năm nước
Việt ta |
Home by way of a book Thousands of years old, flowers and brocade Sweet smelling pages of history and beloved earth Through the millennia my homeland remains Viet |
|||
|
Nước có tích xưa một trăm
trứng cha là rồng mẹ vốn là tiên mẹ đi lên núi cha về biển con đã trăm con rẽ trăm miền |
Home has legend of one hundred eggs Mother was Fairy, Father a Dragon Mother to mountain, Father back to sea Children all scattered to one hundred regions |
|||
|
Nước có con thuyền trôi
ngược sóng có người tuốt kiếm
dưới trăng ca câu thơ hào khí thơ hùng tráng "thế sự du du nại lão hà" *
|
Home has lone boats riding the large waves Moon overhead, singing, a man draws his sword Grand poem filled with fearless words “Drifting
and floating with the tides of times” |
|||
|
Nước có non cao chín ngọn Hồng sông Hương núi Ngự mấy hưng
vong phù sa bãi lượn Đồng Nai
rợp bóng rặng dừa xanh ngắt Cửu
Long |
Home - mighty
mount Hong has nine mouths Perfume River and Ngu Mountain - through the ups and downs Rich alluvium in the banks of Dong Nai Cool green coconut trees shading the Mekong sides |
|||
|
Nước có Vua Bà xưa cưỡi voi có cô công chúa lấy dân chài có Văn chương mở ngàn pho sách có Bạch Đằng giang khiếp vía ai |
Home has elephant-mounted King-Sisters A princess who wed a fisherman Ancient Academy opened a thousand books Victory at Bach Dang River, invaders vanquished |
|||
|
Nước xưa
có Trạng ngồi ghi chép sấm truyền
nghiêm trọng xuống lòng dân một đời
gối chiếc hai dòng lệ thù ghét can qua,
giận lũ cuồng |
Home had a clairvoyant sage Oracles written down for
all ages On a lone pillow, all his
life he wept Of wars ravaging and
tyrants mad |
|||
|
Nước có sao
đông có sao tây nước có
kỳ hoa dị thảo đầy nhưng
nước ngàn năm còn nước khổ lịch sử
cuồng trong trận gió quay |
Home has nova in the East
and the West And everywhere exotic
plants and strange grasses Yet home for the millennia
is home of the wretched Their fates tumbling in
times’ whirling storms |
|||
|
Gởi hồn theo sách về Non Nước cát bụi thân mình lại xót xa ôi! hỡi hồn thiêng sông núi hỡi ngày nao ta trở lại quê nhà? |
Home by way of a book How pitiful this body –
dust and sand – so limited Might a soul be real as the
mounts and the brooks That homeland someday I could revisit |
|||
|
1982 * Thơ Đặng Dung |
|