8- Bà Hàng Xóm Mỹ

 

Tôi ở nơi đây đã sáu năm

gặp bà mới chỉ một đôi lần

dẫu rằng hàng xóm chung cư cả

nhưng chưa bao giờ tiện viếng thăm

 

Đêm kia trời nổi cơn oi bức

tôi rảo quanh sân trước khoảnh vườn

từ dạo xa quê, trời dẫu lặng

lòng tôi oi bức cứ từng cơn

 

Tôi bước, khoanh tay, đầu cúi xuống

thấy gì đâu giữa khoảng mông mênh

bỗng dưng một tiếng chào thăm hỏi

lạ lẫm, làm tôi thoắt giật mình

 

Bà hỏi tôi, "sao, mạnh khỏe không

biết chăng khuya xuống lạnh vô cùng

có chi thao thức xin tâm sự

chút tình hàng-xóm-thấy-qua-song"

 

Vội vàng, tôi nói cảm ơn. ôi

cảm động làm sao ở xứ người

không phải cố tri mình gặp gợ

mà người hàng xóm rất xa xôi

 

"À, tôi đang nghĩ có Trời chăng

bà trả lời tôi với, được không"

trong đêm le lói, đèn leo lét

lấp lánh đôi ngươi ngó, lạ lùng

 

"Có Trời, ồ có, chứ sao không

Trời ở đôi ngươi ngó, lạ lùng

Trời đẩy đưa tôi từ gác nhỏ

đến cùng người khác giữa đêm đông

 

Trời giáng cơn tai họa xuống người

khi, đời vô vị, vẫn ôm thôi

ôm cho đến chết còn tha thiết

Trời đó! người sao cưỡng lại Trời"

 

"Vâng, Trời chỉ có thế mà thôi

không nghĩa là ban phước-lộc đời

không nghĩa rằng giang tay cứu độ

khi người đau đớn gọi: Trời ơi

 

Việt Nam, hình ảnh "Boat People"

là đã từng giông tố bão bùng

đã gọi Trời ơi, Trời chẳng lại

thì đừng hi vọng, chớ trông mong"

 

Bà hàng xóm Mỹ đêm tôi gặp

chỉ một tuần sau đã mất rồi

tôi đến thăm bà trên gác nhỏ

một mình nằm chết rất đơn côi

 

Chúng tôi trong cảnh chiếc thuyền con

bão táp triền miên cứ dập dồn

nên đến đây nương tìm hạnh phúc

sao bà mắt nhắm lệ còn tuôn?

1981

 

 

My American Neighbor  - HST

 

I have lived here for some six years

and seen her only once or twice

though next-door neighbors, we’d not found            

occasion for a social call

 

That night, the air was stifling hot

I took a stroll in the front yard

since I left home, on balmy days

my heart’s known spells of stifling weight

 

I walked with folded arms, head bowed

oblivious to the whole wide world

suddenly, a voice said, “Hello there”

a stranger’s voice that made me start

 

She kindly asked me, “How are you

it’s late and getting cold, you know

what’s keeping you awake? tell me

your neighbor glimpsed through window panes”

 

I hurriedly said, “Thank you!” quite moved

meeting a friend on alien soil

not some acquaintance of long years

but my own neighbor, nearby yet far-off

 

“Well, I’ve been thinking, ma’am, ‘does god exist?’

can you give me the answer, yes or no”

street lights shone faintly in the night

her pupils glimmered with surprise

 

“Oh yes, God does exist - why not

God watches in my wondering eyes

God pushes me out of my small room

to meet another on a winter night

 

God wreaks ordeals and woes on men

while they just hug their humdrum lives

clinging hard until they die

that’s God! How can men thwart God’s will”

 

“Yes, God means that and nothing more

not boons and blessings on the world

not helping hands and saving arms

when in distress men cry, ‘O God’

 

‘Boat people’ - there’s the image of Vietnam

they’ve braved such tempests on high seas

they’ve cried ‘O God!’ and God’s not come

they’d better nurse no more high hopes”

 

The neighbor whom I met that night

a mere week later passed away

I went to visit her in her small flat

her body all alone in death

 

We were riding our frail boats

which winds and storms would toss about

so for a happy heaven we came here

why did tears flow from your closed eyes?